Về nhà!

By Cử Ngông

Lâu nay bỏ cửa vắng nhà
Chủ nhân mải bận chơi xa chưa về
dichoi
Ra ngoài lớ ngớ nhà quê
Cái gì cũng đẹp cũng mê cũng thèm
genting
Hàng nhiều đồ đẹp chỉ xem
Ngặt tiền không có để đem về nhà

Rong chơi bõ chuyến đi xa
Gạt qua những chuyện ngầy ngà bực thân

Cười vui sảng khoái tinh thần
Ngắm bao cảnh lạ muôn phần đẹp tươi

Đã đời một chuyến rong chơi
Quê nhà hạ cánh mừng ơi là mừng!




More...

Hehe đi chơi thôi!

By Cử Ngông

Mấy hôm nay mỏ o nhiều quá bị mấy ông anh hăm doạ sợ vãi linh hồn! Thôi thì chuồn đi chơi kệ thiên hạ! Lãng tử em sợ các bác quá! Nhất là bác gì buôn đồ cổ nhắn tin hằm hè! Mà em gọi lại thì tịt mít chẳng dám bắt máy! Có bác lại bảo em: bây giờ mang rượu uống thi cãi nhau ngon thì đánh nhau em vốn dát lắm! Có bác thì xông lên tận nhà làm thằng con em tưởng chuyện gì mặt mày tái mét! Em sợ quá em chuồn em đi chơi! Các bác ở lại mạnh khoẻ nhé!

More...

Trên bảo dưới không nghe!

By Cử Ngông

QUÝ THI HỮU NÀO CÓ HỨNG XIN MỜI CÙNG HOẠ CÁI VỤ NHẠY CẢM NÀY!
TRENBAODUOIKHONGNGHE
Vì sao trên bảo dưới không nghe
Có phải vì trên quá  bét nhè?
Mặc kệ tay chân xoa với bóp
Buông tuồng em út vuốt cùng ve
Chán đời thằng bé ỳ thần cụ
Mạt kiếp ông anh hết máu me!
Quá hớp xụi lơ đành chữa thẹn
Mọi khi ông vẫn khoẻ khoè khoe!

CỬ NGÔNG


More...

Lê Lương sém chết!

By Cử Ngông

Nhân đọc Tây Sơn Ai tư vãn truyện 3256 câu thơ của tác giả Vũ Đình Ninh trên website của Hội Nhà văn mà ...giật mình! Bác ni rứa mà thánh thật! Dựng lên một nhân vật chịu sự trả thù tàn khốc của Gia Long mà thoạt nhìn qua nhà em ngỡ bác nói về văn sĩ Lê Hoài Lương nhà ta! Nhân vật của bác có tên là Hoài Lê Lương!!! Hehe!May mà không phải Lê Hoài Lương. Và kết cục nhân vật Hoài Lê Lương cũng ...hú hồn hú vía!
Hay cho bác Vũ Đình Ninh!
         Bây giờ đứng dựa bên triền 
         Mà nghe thời khắc giục miền ải xa
         Lại chờ nhập hội phù hoa
         Lại chờ một cuộc vấn tra cội nguồn!"
         "Người già là Hoài Lê Lương
3190 Mười năm rau muối tránh đường binh đao
         Mười năm ngồi ngắm trăng sao
         Nhìn trang thế sự ba đào đổi thay
         Thằng An quanh quẩn cỏ cây
         Chí trai chôn dấu vui vầy khói sương
         Đêm về con Thái trầm hương
         Câu kinh tiếng kệ bên vườn mẹ xưa
         Tưởng Trời dịu nắng nhẹ mưa
         Ngờ đâu Vua Mới truy về tận nơi
         Cha con ngước mặt ngậm lời
3200 Xuôi tay xiềng xích buông đời hố đêm
         Tấm thân giờ đã rũ mềm
         Tâm can giờ đã lặng im sóng trần
         Cũng đành thả mặc đôi chân
         Bước theo con tạo qua tầng biển dâu
         Lắc lư giữa bến sông sầu
         Bỗng nghe tiếng vọng giấc sâu đoạn trường
         Từng lời ai oán bi thương
         Lan ra từng ngụm sóng hương não nùng
(...)
         Gia Long cúi mặt bàng hoàng
3230 Truyền đem mai táng sau vườn Ngự lâm
         Rồi truyền tha bỗng Lê Lương
         Cùng hai con được hồi hương quê nhà

         Ba người lạy tạ bước ra
         "Ôm theo ngào ngạt hương hoa một người
         Mắt nhoà từng giọt nắng tươi
         Phú Xuân ơi! Có nét cười cỏ cây
         Giang sơn ơi! Có bóng ngày
         Những con chim thả lắt lay cánh đào!
         Mênh mông đất rộng trời cao
3240 Mang mang giấc mộng thủa nào khôn nguôi ...!"
                             ***                
         Trăm năm nhìn lại kiếp người
         Ngây thơ mơ mộng cợt cười tính toan
         Giựt giành che giấu bố ban
         Sướng vui đau đớn bàng hoàng lệ rơi
         Nhìn lên thầm trách ông trời
         Nhìn vào thầm cám ơn đời ban ân
         Gẫm câu thân nghiệp- thiệp ngân
         Rằng tiền là thiệp tuỳ thân bên người
         Mời anh- chào món hàng tươi
3250 Mời em- mua một nụ cười giai nhân
         Mời nhau- lá thiệp phong trần
         Mời đời- lắng khúc trong ngần trường thanh
         Lời mơ từng giọt chong canh
         Lung linh mảnh sáng vi thanh đoạn trường
         Cho dù mai một khói sương
         Xin cung kính gửi dòng hương tâm thành


More...

Ngô ngọng

By Cử Ngông

NGÔ NGỌNG
Ta ngô ngọng giọng nửa quê nửa tỉnh
Thơ bây giờ vốn thích gốc nhà quê
Lây gió bụi kinh thành ta học mót
Giọng hào hoa phá lấu chất quê xì!

Ta giả giọng xưng danh trang dũng sĩ
Đốt kinh thành thâu em trọn vòng tay
Chợt ngượng miệng ngôn từ ta đánh đĩ
Thảm thương ta như một gã ăn mày!

Em cứ đi thôi đừng quay trở lại
Ta còn chi ngày ấy những thơ ngây
Óc toan tính trăm vạn điều tội lỗi
Lời gian ngoan ta uổng phí bao ngày!

Ta mong có một ngày nao tạ tội
Trước tiên linh: kẻ chối bỏ tình quê
Mong sực tỉnh trong một giây sám hối
Còn kịp chăng nẻo cũ để quay về?

THÔI THÌ
Thôi thì rượu đắng uống đi
Bên trời lận đận vinh quy có ngày?
Đến hồi kết cục ai hay
Về thành hoàng đế mà say giấc nồng.
Ngày qua muối xát trong lòng
Rửa hoài chưa sạch bùn trong tâm tà!
Thôi thì cánh nhạn bay qua
Về kinh xưa cõi Ta Bà ăn năn!
                  An Nhơn 1.11

More...

Văn nghệ ngâm khúc 2

By Cử Ngông

Giữa đất bằng một phen sóng gió
Chuyện làng văn chưa rõ đúng sai
Vì đâu bạn hữu chia hai
Người bảo đúng kẻ bảo sai bất đồng
Kéo về Hội những mong làm rõ
Ai đúng - sai phân tỏ đôi đường
Ngờ đâu điềm triệu bất tường
Lệnh trên hoãn họp hết đường hỏi thăm
Văn phòng Hội hằm hằm quát tháo
Đuổi thẳng tay bô lão làng Văn
Trời cao có thấu hay chăng
Có ông chánh hội đằng đằng ra oai
Thôi thì kiếm vài chai đỡ khát
Bù cho công hỏi rát yết hầu
Bõ công chờ đợi chực chầu
Cái kim trong giẻ để lâu cũng lòi
Tình hình Hội coi mòi lộn xộn
Chuyện do ai phải trốn anh em?
Mong cho hết chuyện nhập nhèm
Hội ta đoàn kết anh em vui vầy!
TỪ CÔNG

More...

Tự thán!

By Cử Ngông

Nhân đọc lại Hồ Trường cảm khái vì đời đã qua hơn 40 mùa lá rụng "học không thành danh chẳng lập" tự vấn mình mà viết nên bài Tự thán này!
tuthan
(Hồ trường! Hồ trường! Ta biết rót về đâu? - NBT)
Đời đã sang trang hỏng bét rồi
Hùng tâm tráng chí mặc tình trôi
Mừng vui phú quý còn chưa trọn
Trì níu vinh thăng cũng chẳng xuôi
Hưng thạnh giật lùi sao đoản hậu?
Thuần tâm vứt bỏ dễ xong đời!
Tiến thân đâu dễ ma đưa lối
Đình hoãn dăm lần phận đã toi!

CỬ NGÔNG

More...

Đây! Nguyên bản Hồ trường!

By Cử Ngông

Bài Hồ trường do Nguyễn Bá Trác dịch ra từ Nam phương ca khúc của Trung Quốc. Nay thấy anh bạn HT nói chuyện anh Lê Ân nhà ta có ngâm nga Lãng tui cung cấp lại cho chư vị ngâm cho đúng kẻo không tam sao thất bổn thành ra dựa hơi nghe ké làm hỏng cái ngút ngàn khí thế của bậc đại trượng phu thứ thiệt!

Từ bấy đến nay rất nhiều người đề cập đến bài Hồ trường như một tác phẩm của Nguyễn Bá Trác có rất nhiều người vì yêu thơ rượu mà thích thú cái phong vị hào sảng trong bài thơ này.

Thế nhưng kể cả các nhà nghiên cứu ai cũng lầm rằng bài thơ trên do Nguyễn Bá Trác sáng tác. Cho đến năm 1998 trên báo TS chủ nhật có đăng một bài của Đông Trình dẫn lời Nguyễn Văn Xuân cho biết bài Hồ Trường do Nguyễn Bá Trác dịch lại từ một ca khúc của Trung Quốc.

Tuy nhiên về mặt văn bản học do vì xuất xứ phức tạp của bài thơ (thực ra là lời ca) Hồ Trường nên các bản đang lưu hành tại VN xưa nay có nhiều điểm khác biệt nhau.

Nay nhà nghiên cứu Phạm Hoàng Quân sưu lục được nguồn gốc xuất xứ của nguyên tác lời ca tiếng Trung Quốc (mà Nguyễn Bá Trác đã dịch thoát thành bài Hồ Trường) và dịch sát nghĩa lại để bạn đọc có dịp đối chiếu giữa nguyên tác bản dịch nghĩa và lời thơ.

Xét về mặt tư liệu đây là một đóng góp lớn cho việc minh định đâu là xuất xứ của Hồ Trường. Đồng thời qua bài viết của tác giả Phạm Hoàng Quân bạn đọc thấy hé mở một phần hành trạng của Nguyễn Bá Trác qua một trước tác khác là tập "Hạn mạn du ký".

Cho đến nay có ít nhất 5 bản in lời ca Hồ Trường (1) mà các bản có nhiều chỗ không giống nhau. Để góp một phần tài liệu cho sự tham khảo đối chiếu được rộng rãi chúng tôi trích lục các văn bản bằng chữ Hán chữ Việt đã in trên Nam Phong tạp chí - nơi xuất xứ của lời ca này - cách nay đã 86 năm đối với Nam phương ca khúc và 84 năm đối với Hồ Trường.

Trong bài viết này chúng tôi quy ước như sau: Gọi Hồ Trường đối với lời ca tiếng Việt đã lưu hành từ trước tới nay. Nam phương ca khúc là tên tạm đặt cho lời ca mà Nguyễn Bá Trác đã nghe được chép lại và dịch thành lời ca Hồ Trường.

I. Nguồn gốc lời ca Hồ Trường

Nam phương ca khúc (NPCk) được đăng lần đầu tiên theo thiên ký sự Hạn mạn du ký (HMDK) của Nguyễn Bá Trác trên Nam Phong tạp chí phần chữ Hán số 30 trang 214 năm 1919.

HMDK trước tiên được viết bằng chữ Hán đăng tải từ số 22 đến số 35 năm 1919 1920; sau đó thiên ký sự này được chính tác giả dịch sang chữ Việt và đăng tải ở phần chữ Việt của Nam Phong từ số 38 đến số 43 năm 1920 1921.

Hạn mạn du ký là thiên ký sự gồm 14 chương kể lại cuộc đông du của tác giả trong khoảng 6 năm (1909 - 1914) từ Sài Gòn sang Xiêm La - Hương Cảng - Nhật - Trung Hoa - rồi về VN.

Nam phương ca khúc nằm ở chương 10: "Tại Thượng Hải gặp người đồng hương". Vào khoảng năm 1912 khi lưu lạc ở Thượng Hải tác giả gặp một người đồng hương cùng chí hướng người này có giọng hát hay (giọng Quảng Đông). Một đêm nọ hai người đi uống rượu "rượu ngà ngà Nguyên quân đứng dậy mà hát" (lời Nam phương ca khúc) ở bàn bên cạnh một võ quan họ Lưu người Trực Lệ nghe điệu hát sang hỏi là điệu gì được trả lời: "Ấy là một điệu đặc biệt ở phương nam" (2) họ Lưu nói "nghe tiếng bi mà tráng nhiều hơi khảng khái nam phương mà có điệu hát đến thế ru?". Sau đó họ Lưu xin người hát chép ra giấy lời ca ấy để giữ xem.

Về mặt văn bản mà xét thì bài ca ấy không rõ tựa đề không biết tác giả Nguyễn Bá Trác chép lại toàn vẹn Nam phương ca khúc. Và khi Hạn mạn du ký được sang chữ Việt thì lời ca này đã được dịch rất thoát tuy nhiên nó vẫn là "lời ca" minh hoạ cho văn cảnh ấy chứ không phải "bài thơ hồ trường" như nhiều người từng gọi.

Cũng vì vậy trong bài viết này người viết xin gọi theo cách cũ là "Lời ca hồ trường" (3). Hồ trường so với Nam phương ca khúc có nhiều điểm khác biệt. Người dịch đã linh động nương theo âm điệu tiếng Việt và có chỗ thêm tứ có chỗ bớt lời khéo giữ được cái thần thái hào sảng của nguyên tác.

Hồi ấy Hồ Trường được dịch thẳng từ lời ca chữ Hán sang lời ca chữ Việt mà không có bản dịch nghĩa nay thấy cần có nguồn tài liệu để dựa vào mà đính chính một số điểm khác biệt của Hồ Trường nên tôi chụp lại nguyên tác hán văn Nam phương ca khúc từ Nam Phong tạp chí đồng thời phiên âm dịch nghĩa để bạn đọc tham khảo.

II. Nam phương ca khúc

Phiên âm:

Trượng phu sanh bất năng phi can chiết hạm vị thế phù cương thường
Tiêu dao tứ hải hồ vị hồ thử hương
Hồi đầu nam vọng mạc vô cực hề thiên vân nhất sắc đồ thương thương
Lập công bất thành học bất tựu thiếu tráng hữu cơ thời hề toạ thị bách niên thân thế khu âm dương
Phủ chưởng cuồng ca vấn tư thế mang mang thiên địa an đắc tri nhất tri kỷ (4) hề thí lai đối chước hữu dư thương.
Dư thương trịch hướng đông minh thủy đông minh chi thủy vạn đội khởi cuồng lan
Dư thương trịch hướng tây sơn vũ tây sơn chi vũ nhất trận hà uông dương
Dư thương trịch hướng bắc phong khứ bắc phong dương sa tẩu thạch phi thù phương
Dư thương trịch hướng nam thiên vụ vụ trung hữu nhân khai khẩu nhất ẩm cừ nhiên túy
Thiên địa vũ trụ hồn tương vong dư bất túy hĩ dư hành dư chí
Nam nhi tự cổ sự tang bồng hà tất cùng sầu khấp phần tử

Dịch nghĩa:

Kẻ trượng phu sống mà không vạch gan bẻ cột lo giềng mối cho đời
Rong chơi bốn biển quê hương ở nơi đâu?
Quay đầu trông về nam miệt mù vậy hỉ! Trời mây nối màu xanh ngắt
Lập công chẳng được học không xong trai trẻ có bao lâu ngồi ngó trăm năm thân đuổi cuộc sớm chiều.
Vỗ tay hát khùng hỏi đời kia đất trời mờ mịt vậy một người tri kỷ tìm ở đâu thử đến giúp ta rót chén rượu này
Ta quăng chén rượu đầy trộn nước biển đông nước biển đông nổi cuộn vạn lớp sóng
Ta quăng chén rượu đầy vào mưa núi tây mưa núi tây một trận sao lênh láng
Ta quăng chén rượu đầy đuổi theo gió bắc gió bắc tung cát lăn đá bay nơi khác
Ta quăng chén rượu đầy vào mây mù trời nam trong mây mù có người há miệng điềm nhiên say tràn
Trời đất dọc ngang đều mất hết sao ta không say chí ta thời ta làm
Từ xưa nam nhi đuổi theo tang bồng cớ gì sùi sụt sầu cố hương.

Qua bản phiên âm và dịch nghĩa NPCK chúng tôi thấy cần dừng lại lưu ý một đôi chỗ. Số là trong HMDK đăng tải trên Nam Phong - ở cả phần chữ Hán và chữ Việt - không có phần chú thích các từ khó hiểu thuộc về điển tích đã dùng trong NPCK và Hồ Trường nay xin nói thêm về các điển ấy.

Ở câu đầu tiên có cụm từ "xé gan bẻ cột". Trong NPCK ta thấy viết là Bẻ cột - chiết hạm. (Có nhiều người lầm viết là bẻ cật). Theo các từ điển thông dụng Trung Quốc thì điển tích "bẻ cột" xuất phát từ sách Hán Thư - truyện Chu vân: Thời Hán thành Đế Hòe Lý Lệnh (một chức quan trong hàng Tam Công) là Chu Vấn tâu với vua xin giết An Xương Hầu Trương Vũ vua nổi giận sai chém Chu vân. Khi bị bắt lôi đi Chu Vân uất ức bám tay vào vặn cột điện cột cung điện bị gãy nhơn lúc lộn xộn ấy Tân Khánh Kỵ giải cứu Chu Vân. Sau đó Thành đế biết Chu Vân xin giết Trương Vũ là vì lòng trung bèn tha tội.

Khi sửa cung điện Thành đế lệnh phải giữ nguyên dạng phần cột bị gãy lấy hình ảnh đó mà biểu dương lời nói ngay thẳng của Chu Vân. Đời sau thường dùng từ "chiết hạm - bẻ cột" để chỉ hành vi dũng cảm trong việc dùng lời lẽ để can gián vua. Thôi Đồ trong bài thơ Ký cữu (gởi cậu) có câu "trí quân kỳ chiết hạm" (hết lòng vì vua mà bẻ gãy cột).

Chữ "Thương" ở cuối câu thứ năm (được lặp lại nhiều lần trong lời ca) có thể đọc là "trường" hay "tràng" mà Nguyễn Bá Trác đổi thành "Hồ trường" từ một chữ "thương" biến thành hai chữ "hồ trường" rồi thành hẳn tên bài ca kể cũng kỳ thú!

Thương có ba nghĩa:

1. Là cái chén uống rượu giống như cái tước làm bằng sừng "thương" là chén rót đầy rượu khi chưa rót rượu vào thì gọi là "chí";

2. Mời rượu người khác một cách kính trọng gọi là "thương". Sách Lã Thị Xuân Thu - thiên Đạt Úc có câu "Quản tử thương Hoàn Công" (Quản Từ kính cẩn mời rượu Tề Hoàn Công).

3. Tự uống rượu một mình gọi là "thương" Phạm Thành Đại trong bài "Túc tư khẩu thỉ văn nhạn" có câu "bá tửu bất năng thương" (nâng ly khó uống một mình).

Khi dịch nghĩa NPCK chúng tôi dùng nghĩa "thương là chén rượu đầy". Còn từ "hồ trường" trong lời ca Hồ trường là sự sáng tạo của dịch giả Nguyễn Bá Trác chúng tôi không dám lạm bàn.

Chữ "phần tử" mà chúng ta thấy ở cuối bài NPCK là một từ chỉ quê hương (mà dịch giả Hồ trường đổi thành "cỏ cây"). Phần và tử là tên hai loại cây. Cây phần là một loại Du trắng nên còn gọi là "Phần du".

Trong Hán thư - Giao tự chí quyển thượng có ghi lại rằng: "Trong buổi lễ tế Giao Hán Cao tổ có khấn mình là người ấp Phong làng Phần du (làng có trồng cây phần du làm đặc trưng sau thành tên làng) người đời sau lấy chữ Phần du để chí cố hương. Cây Tử tức là cây Thị gỗ dùng để đóng đàn khắc bản in...

Quê cha đất tổ gọi là "tử lý" hay "tang tử". Kinh thi có câu "duy tang dữ tử tất cung kính chi" (cây do cha mẹ trồng ắt phải cung kính vậy); Phạm Thành Đại có câu "thân tu tử lý cung" (cung kính quê nhà mà lo tu sửa thân); truyện Kiều có câu "có khi gốc tử đã vừa người ôm". "Phần tử" là từ được ghép bởi "Phần du" và "Tử lý" (hoặc "Tang tử"). Nguyễn Du viết: "Đoái thương muôn dặm tử phần; hồn quê theo ngọn mây Tần xa xa" (Kiều).

Các chú thích vừa nêu có thể là dài dòng nhưng qua đó phần nào bạn đọc có thể thấy những điểm khác biệt giữa NPCK và Hồ Trường đồng thời có thể xác định bản Hồ trường nào đã theo đúng bản gốc.

III. Lời ca Hồ trường

Nguyên bản trích từ Nam Phong tạp chí số 41 năm 1920. Trang 400 - 401 (giữ nguyên các lỗi sai so với chính tả ngày nay)

1. Trượng phu không hay sé gan bẻ cột phù cương thường;
2. Hà tất tiêu dao bốn bể luân lạc tha hương
3. Trời nam nghìn dậm thẳm mây nước một mầu sương
4. Học không thành danh chẳng lập trai trẻ bao lâu mà đầu bạc trăm năm thân thể bóng tà dương.
5. Vỗ tay mà hát nghiêng đầu mà hỏi trời đất mang mang ai là tri kỷ lại đây cùng ta cạn một hồ trường.
6. Hồ trường! Hồ trường! ta biết rót về đâu?
7. Rót về đông phương nước bể đông chẩy xiết sinh cuồng lạn;
8. Rót về tây phương mưa Tây sơn từng trận chứa chan
9. Rót về bắc phương ngọn bắc phong vì vụt đá chạy cát dương;
10. Rót về nam phương trời nam mù mịt có người quá chén như điên như cuồng
11. Nào ai tỉnh nào ai say chí ta ta biết lòng ta hay
12. Nam nhi sự ngiệp ở hồ thỉ hà tất cùng sầu đối cỏ cây.

Qua lời ca Hồ trường này chúng ta thấy các bản in lại có nhiều chỗ khác biệt. Các điểm sai lệch quan trọng có thể kể:

Ở câu 1: có vài bản in là bẻ cật (có lẽ do liện hệ gan - cật nên thành xé gan bẻ cật thay vì bẻ cột). Ở câu 2: nhầm thành tha phương (nguyên bản là "tha hương").

Ở câu 4: hầu hết các bản in lại đều là "thân thế" (nguyên bản là "thân thể") tuy nhiên ở đây có lẽ bản gốc Nam Phong sai vì trong NPCK chữ Hán dùng chữ "thân thế".

Ở câu 5 có vài bản in "vỗ gươm mà hát" (thay vì "vỗ tay") và tiếp đó là "nghiêng bầu mà hỏi" (thay vì "nghiêng đầu"). Ở câu 9 hầu hết các bản đều in "ngọn bắc phong vi vút" (thay vì "vì vụt")...

Như đã nói bài viết này chỉ dựa vào bản Hạn mạn du ký in lần đầu trên Nam Phong người viết chưa được đọc bản in thành sách sau đó cũng có khả năng tác giả HMDK có điều chỉnh đôi chỗ về ý hoặc về lỗi kỹ thuật đồng thời bản dịch NPCK của chúng tôi nếu có lầm lẫn xin bạn đọc điều chỉnh giúp cho.

Bến Nghé - tháng 8 năm Ất Dậu

PHẠM HOÀNG QUÂN

(Nguồn: http://vietbao.vn/Van-hoa/Ho-Truong-va-Nam-phuong-ca-khuc/40099819/105/)

More...

Văn nghệ ngâm khúc!

By Cử Ngông

Xưa có một mái nhà văn nghệ
Anh em về vui vẻ hân hoan
Văn chương hoạ nhạc luận bàn
Nụ cười tiếng hát chứa chan ân tình
Bỗng đâu chuyện thình lình biến đổi
Anh em "dzìa dzí hậu" hoang mang
Một toà song kiếm dọc ngang
Một nhà lừng lẫy danh vang khắp vùng
Thoạt tiên có thần đồng xuất hiện
Giải đứng đầu nhân tiện trao tay
Sách in chất ngất tầng mây
Nhận tiền lủ khủ đủ xây cái nhà!
Chuyện vỡ lở Hội ta ê mặt
Uổng bao công tô trét bấy nay
Anh em góp ý đúng sai
Làm thinh "măng phú"* ngoài tai tảng lờ!
Ghét trung thực cậy nhờ gian nịnh
Giả điều tra quyết đánh người ngay
Kéo bè kết cánh ra tay
Sáng đi thực tế chiều mày biết tao!
Anh em cứ nghêu ngao sóng nước
Có hay chi mưu chước đặt bày
Lòng còn ngây ngất thơ bay
Ông chìa quyết định liền tay khai trừ!
Quyền hội viên coi như chẳng có
Ông xuất chiêu có đỡ đằng trời!
Lo về cất bút chôn lời
Ngo nghoe chống đỡ ông chơi tới cùng!
Chi hội chớ lùng bùng lắm chuyện
Họp hành chi vạ miệng chết toi!
Ai dzìa xứ Nẫu mà coi
Hội ta có kẻ che trời một tay!
Mong một ngày thanh thiên bạch nhật
Sự rõ ràng giả - thật đúng - sai
Anh em văn nghệ sum vầy
Trời trong mây tạnh vắng bầy quạ đen.
TỪ CÔNG
* "măng phú": câu cửa miệng của sư Tăng Phú trong SỐ ĐỎ nghĩa là "cóc cần"!

More...

Hú hồn Cua Đồng!

By Cử Ngông

Hú hồn cho gã Cua đồng
Tưởng đâu viết sách mắc vòng oan khiên
Thanh Chung Nữu Ước than phiền
Cua ta tức tốc vào liền xem sao
Hoá ra là lỗi nhà nào
Khiến cho bạn đọc cồn cào không yên
Đọc đang đến chỗ lên tiên
Tình còn dang dở lỡ ghiền...ngẩn ngơ
May mà bờ lốc bờ lơ
Thông tin nhanh chóng giải ngờ nỗi oan
Cua đồng về sướng râm ran
Bò lui bò tới bò ngang mấy lần
Thanh Chung sốt suột bần thần
Chờ đổi sách để biết mần ra răng?
Mong đừng chú Cuội cung trăng
Hoan nghênh xuất bản làm ăn đàng hoàng!
(http://guihuongchogio.vnweblogs.com/post/4523/170162 )

More...