Đối mặt

By Cử Ngông

Đôi khi sự thật như thuốc đắng
Dễ gì tự thú trước bình minh
Đôi khi đời cho ăn quả đắng
Chẳng vui chi khi chối bỏ mặt mình

Có lúc hèn lại tưởng mình dũng cảm
Biện minh bằng liều thuốc lương tâm
Có lúc muốn đôi co tìm sự thật
Chẳng dám nói to quay mặt lầm rầm

Thân cổ thụ nhiều khi thua cỏ dại
Cơn cuồng phong gãy gập ngang thân
Cỏ vẫn thế nương theo chiều gió
Rạp mình bò lan tiếp tục trổ mầm

Đời nhiều kẻ sợ khi đối mặt
Mắt không dám nhìn khoé miệng run run
Cố khoác lên mình bao nhiêu bộ cánh
Che giấu hình hài tâm địa dế giun...

More...

Đừng đánh hôi hèn lắm!

By Cử Ngông

Trước những thông tin nóng về đồng nghiệp Đỗ Việt Khoa ở trường Vân Tảo (Hà Tây) xin nghỉ dạy có bao nhiêu ý kiến trái chiều nhau. Âu cũng là thường tình trong bối cảnh chưa có gì là chuẩn này khó tránh khỏi thị phi. Nhiều nhà giáo có ý kiến cũng bị lôi vào cuộc quăng quật miệt thị...
Mấy hôm nay trên blog nóng của Trương Duy Nhất bài viết NHỮNG THẦY KHOA KHÁC có hàng trăm ý kiến khác nhau. Có người công khai danh tính có người ẩn danh vì sợ phiền lụy. Nhưng đáng khinh nhất là những kẻ mạo danh để nói té nước theo mưa đánh hội đồng ngành giáo dục! Comment số 107 đội danh "một thầy giáo yêu nghề" đã làm méo mó đi hình ảnh người thầy mỉa mai những đồng nghiệp của tôi và có lẽ nó lại thành cơ sở để cho chủ blog có cái nhìn méo thêm về nghề giáo. Xin đưa bằng chứng nơi đây để cho bà con kiểm chứng! Tôi sẽ phải gọi chủ comment như thế là tư cách gì đây?
Ngành giáo giáo viên không phải đóng trò hề vào vai thằng hề để cho các vị giễu cợt phỉ báng sao cũng được! Đừng đánh hôi hèn lắm!
vch

More...

Khè nhau chi rứa?

By Cử Ngông

Cao giọng mần chi rứa Đậu Khè?
Chộ thơ lớn lối nỏ ai nghe
Dăm câu ngỡ sánh hàng thi bá
Vài chữ tuồng ngang cỡ cống nghè
Chê bạn văn chương câu Mán mọi
Giễu người thi tứ loại ca vè
Riêng mình hâm dở răng không biết?
Cao giọng mần chi rứa lạ hè!

 

More...

Vì sao cuốn sách này được ưu ái thế?

By Cử Ngông

Cuốn sách "Huyền tích Kinh xưa" của hai tác giả Nguyễn Thanh Mừng và Trần Thị Huyền Trang có lẽ chiếm kỷ lục về khoản tiền tài trợ xuất bản ở Bình Định. Từ lần xuất bản đầu tiên cho tới khi tái bản cuốn sách này đã được liên tục tài trợ như một công trình nghiên cứu vĩ đại về đất Bình Định!!!

Thật là một sự ưu ái của trung ương và tỉnh nhà với hai cây bút - hai vợ chồng. Sẽ là bình thường nếu như đây là một cuốn sách nghiên cứu của một hội viên bình thường nhưng nó bất thường ở chỗ là cuốn sách của vợ chồng đương kim chủ tịch Hội. Cùng là nghiên cứu nhưng xem ra ở Bình Định chả có công trình nào sánh bằng cũng chẳng có tác giả nào được biệt đãi nhiều đến thế!
Hàng trăm triệu cho một cuốn sách giá như những nhà nghiên cứu như Lộc Xuyên Đặng Quý Địch nhà nghiên cứu Phạm Xuân Tuyển (những người có công trình nghiên cứu về Bình Định) cũng được tài trợ như vậy! Nếu thế thì công chúng văn học ở Bình Định sẽ có dịp hiểu biết phong phú hơn về văn hóa quê nhà không phải chỉ  quanh quẩn mấy cuốn của vợ chồng chủ tịch. Và nhà nghiên cứu Đặng Quý Địch không phải than thở chờ đợi không biết đến bao giờ những đứa con tinh thần của mình mới được ra đời! Hóa ra nghiên cứu cũng có chuyện "nhất bên trọng nhất bên khinh" hay sao?

More...

Mừng cá mập sa lưới

By Cử Ngông

Núp lén hung hăng cắn trộm người
Lưới trời lồng lộng lắm mi ơi
Từ nay biển lại xanh êm ả
Các bé chân dài thỏa sức bơi!


Tớ lười nên tớ chẳng ham bơi
Hàm sắc đớp nhằm khéo mất toi...
Cá mập rồi đời mừng hết lớn
Rút vây làm chả nướng ăn chơi!

camap

More...

Quản không được thì khoá!

By Cử Ngông

Lạ lùng cho cái cách quản lý Internet của Viễn thông VNPT (và có thể một vài ông khác...)!
Trong khi thế giới mở cửa chấp nhận thông tin đa chiều thì ở mình những trang mạng xã hội nổi tiếng những website tiện ích cứ lần lượt nối đuôi nhau ra đi khi truy cập vào thì chỉ có hàng chữ "Unable to connect" (không thể kết nối được). Có trời mà biết lý do nào các trang Facebook Blogspot bị hạn chế truy cập! Tất nhiên rằng chỉ cấm được với những người ABC còn lại thì vào net sẽ thấy đủ các chiêu thức vượt tường lửa được bày cho người dùng Internet! Nên cấm hay khoá cũng như không!
Bực bội vì những trang lâu nay dày công xây dựng mà phải tìm cách... trèo tường thì mới vào được nhà mình!

More...

Đáp lại những lời rắn độc

By Cử Ngông

   Đúng ra tôi có thể im lặng để thể hiện sự khinh bỉ của riêng tôi đối với anh chị cho những suy nghĩ được thốt ra thành lời của anh chị với người thầy mà tôi vô cùng yêu kính. Nhưng tôi phải nói để mọi người ai biết anh chị từng thân thiết với anh chị phải đề phòng con người bất trắc khó lường của anh chị. Vợ chồng chị làm những điều thật chướng tai gai mắt với anh em văn nghệ sĩ tỉnh nhà điều này thì có lẽ không ai không thấy. Thế nhưng anh chị cũng thật khéo giấu con người thật của mình! Anh chị lúc nào cũng tỏ ra quan tâm đến người khác sống thật cao thượng thật tình cảm nâng đỡ cho đàn em cùng tiến bộ (!) Những lời vuốt ve phỉnh nịnh luôn có tác dụng với những kẻ háo danh thậm chí có thể biến thù thành bạn vì anh chị khéo vuốt ve lòng tự ái của người khác miễn sao có lợi cho đà tiến thân của anh chị! May thay tôi đã nhanh chóng nhận ra bản chất của anh chị hơi bị sớm! Thật đúng như những gì tôi dự đoán khi chồng chị lập tức gọi điện thoại cho tôi đề nghị cho tôi lên mây trong tờ tạp chí và tôi đã từ chối! Khi những trò đánh bóng tên tuổi của vợ chồng chị bị tôi vạch trần tôi đã thấy cái cách mà anh chị đối xử với những người dám nói thẳng với anh chị! Nó bẩn! Tôi cố tìm chút tư cách văn nghệ sĩ còn sót lại ở anh chị nhưng càng tìm càng kinh hoàng vì sự thật hóa ra nhiều người biết những trò của anh chị đạp người khác xuống bằng mọi cách để ngoi lên! Những cuộc tung hứng để hạ nhục bạn văn những lời vô sỉ xúc phạm bậc trưởng thượng đã đánh mất đi toàn bộ những gì tốt đẹp tôi từng nghĩ về anh chị! Nhưng điều làm tôi rùng mình kinh tởm chính là những lời anh chị nói tôi mâu thuẫn với thầy tôi muốn khích bác cho thầy tôi nổi giận với tôi vì có một thằng học trò láu cá! Than ôi! Trò tiểu nhân hèn hạ ấy đã khiến anh chị tự biến mình thành quái vật trong mắt tôi. Thầy tôi thì sững người vì không ngờ lại nghe những lời ấy từ miệng anh chị những người cũng là học trò và tự nhận mình là học trò của thầy! Trong đạo thầy trò điều kinh khủng nhất là khi sư diệt tổ! Cho nên khi mở miệng nói về tôi như vậy chính anh chị đã lột cái mặt nạ đạo đức tội nghiệp lộ nguyên hình tâm địa rắn độc của mình.
Diệt bạn học xúc phạm người trên tráo trở lật lọng và bây giờ là làm tổn thương tình cảm thầy trò còn gì mà anh chị không dám làm? Buồn thay cho những kẻ tự đào huyệt chôn nhân cách của mình! Có lẽ tôi nói vậy là đủ vì ít nhiều nói với những người như anh chị tôi cảm thấy nhân cách của mình cũng bị thấp đi. Nhưng không thể không nói với mọi người để ai còn mơ hồ thì hãy cảnh giác!

More...

Lê Kiều Như hát Thu ca hay Dâm ca?

By Cử Ngông

Phải nói ngay rằng mọi ý đồ đều thuộc về đạo diễn còn người thực hiện tinh thần biến Thu Ca của Phạm Mạnh Cương thành Dâm Ca là Lê Kiều Như đã rất rất thành công!
Đầu tiên là hình ảnh đi vào ngôi nhà ma ở Đà Lạt với những âm thanh rùng rợn mèo kêu nến lập loè và lửa leo lét. Lại thêm cả áo màu máu cho nó tăng thêm chất ...máu!
Rồi tiếp đến là hình ảnh trớt quớt đến nỗi có bạn xem đã bình: tưởng gì hoá ra vào nhà hoang kiếm trai! Vì có một cảnh khiêu vũ cực kỳ khêu gợi!

Phần nhạc nền khá chuẩn nhưng khi giọng ca Lê Kiều Như cất lên người ta chỉ nghe thấy những tiếng rên đầy nhục cảm! Bên cạnh đó diễn xuất vuốt ve micro khiến ngươờ ta liên tưởng đến màn múa cột trong các showbiz của các vũ công sexy Mỹ!
Oẹ! Thu ca qua giọng của Lê Kiều Như đã biến thành Dâm ca! Hèn chi hát hoài không nổi tiếng mà phải tăng cường...cởi!

ĐÂY LÀ BÌNH LUẬN CỦA BÀ CON TRÊN YOUTUBE:
leonanh (15 hours ago) Show Hide  0 Marked as spam Reply Tổ sư con điên cả mấy thằng làm việc với con này cũng điên mẹ nó rồi.
xxchorio (17 hours ago) Show Hide  0 Marked as spam Reply Nhạc sĩ sáng tác bài này ko biết có nghe chưa nhỉ. Nghe xong chắc nhồi máu cơ tim mà chết mà lỡ có chết rồi cũng đào mồ lên nghe =))
nike92109211 (22 hours ago) Show Hide  0 Marked as spam Reply đồng ý với bạn trang229
trang229
(1 day ago) Show Hide +1 Marked as spam Reply trời ơi là trời!!!! tại sao một tuyệt phẩm tiền chiến như thế lại để cho 1 con điếm chỉ biết dưỡn dẹo uốn éo phá tan nát thế này??? làm cái clip cũng chẳng ăn nhập gì với bài hát cả. cả bài chỉ thấy khoe ngực với khoe mông giọng thì xịt xịt yểu yểu mà còn cố gào không biết cái giọng này thì bao nhiêu phần trăm là đã đc sửa âm rồi?
AoumeChi
(4 days ago) Show Hide +3 Marked as spam Reply có1 bộ đồ trắng mặc đi mặc lại bồ đại gia mà thế đấy
nguyenhoangthuphuong
(4 days ago) Show Hide +3 Marked as spam Reply hát như sắp cạp cái mic =)) missngocvy (4 days ago) Show Hide +3 Marked as spam Reply ng ta là khoe bờ môi khêu gợi cưng làm j mà hi cả hàm răng zo camera z cưng haha cái này mà gọi là hát hả?
elenamasser
(6 days ago) Show Hide +4 Marked as spam Reply Chị ấy diễn thật chuyên nghiệp mà cỡ Madonna cũng không thể làm hơn được nhạc đường nhạc ca đường ca và cái cờlíp cũng đường cái cờlíp nốt.

More...

Nhân vụ "Sợi xích" đọc lại lời Vũ Trọng Phụng

By Cử Ngông

Để đáp lời báo Ngày nay: Dâm hay không dâm?

Vũ Trọng Phụng

 

Tự lực văn đoàn bằng báo Ngày nay số 51 đã có cho đăng một bài công kích tôi quanh quẩn lại cái vấn đề "chống dâm uế". Cũng như ông Lê Thăng trả thù Tương lai bằng cách bảo tôi là thằng khốn nạn Ngày nay cũng trả thù Tương lai bằng cách công kích thiên phóng sự Lục sì. Tuy báo Ngày nay ở chỗ đề rõ "ý kiến một người đọc" đã không chịu hoàn toàn trách nhiệm về bài công kích ấy tôi cũng xin có lời cảm tạ Tự lực văn đoàn vì công kích tôi là cho tôi có được dịp bày tỏ cái chủ trương của tôi xưa nay. Song tôi xin độc giả để ý rằng Ngày nay đã giao hẹn bài công kích tôi là của "một độc giả" nhưng ông Nhất Chi Mai tác giả bài ấy sự thực lại còn là người viết giúp Tự lực văn đoàn khi còn Phong hoá nữa. Có nói kỹ lưỡng thế ta mới hiểu được vì đâu có bài công kích kia. Vì đâu?

Độc giả hẳn còn nhớ rằng Tương lai không công nhận sự "tố giác" Phổ thông bán nguyệt san của Ngày nay là xứng đáng của người quân tử. Chỉ vì thế nên chỉ ông Nhất Chi Mai mới nói những cảm giác phẫn uất khó chịu và tức tối khi ông đọc truyện Thị Mịch và phóng sự Cơm thầy cơm cô của tôi. Nhưng 5 cái này đã đăng ở Hà Nội báo từ năm 1935 mà bây giờ chưa in ra sách. Đáng lẽ công kích tôi ngay khi xưa hoặc chờ mai sau in ra sách xong đã thì ông Nhất Chi Mai lại làm việc ấy và báo Ngày nay lại đăng bài ấy giữa lúc này khi các ông đối với Tương lai có một mối thâm thù do thế tôi rất ngờ lòng thành thực của các ông khi các ông tự nhận là bênh vực cho cái nghệ thuật mà tôi đã làm cho ô uế!

Tội nghiệp biết bao! Đáng lẽ khi thấy tôi nói rằng: đối với trẻ con báo nào sách nào cũng có hại và sách Đoạn tuyệt Lạnh lùng có thể có hại cho trẻ con hơn là Lục sì các ông nên cho là phải nhất là khi chúng tôi phải đếm xỉa đến luân lý trong lúc nói chuyện nghệ thuật... Bằng có tức tối về câu nói kia nữa thời cũng nên dùng một chiến lược khác nguy hiểm cho tôi hơn. Than ôi! Mấy ông kia đã định hại tôi một cách hớ hênh làm sao! Khờ dại làm sao! Thù hằn báo Tương lai và tôi mà lại hành động như vậy thì thật là giúp ích cho chúng tôi vô kể! Độc giả của cả hai tờ báo không phải là những người ngu cho chúng ta tự do muốn làm gì thì làm.

Vậy thì ông Nhất Chi Mai hay là báo Ngày nay công kích tôi những gì? Không tôi sẽ không như các ông trong khi tranh luận với kẻ thù chỉ kiếm hết cách nói ra ngoài đề mục đích là làm hại kẻ thù chứ không phải là để bênh vực cho một lý thuyết hay tìm kiếm lẽ phải. Vậy tôi xin trả lời các ông từng dòng từng chữ và xin độc giả cũng thể tất cho nếu bài này sẽ dài vì có trích (nhiều) lời công kích của các ông kia.

Trước hết ông Nhất Chi Mai phân bua chỉ là một độc giả chứ không phải là nhà phê bình chuyên môn không ở văn phái nào cả. Thôi cũng được! Thì tôi cũng đành nhận là thế mặc lòng ông là tay trợ bút cũ của báo Phong hóa mặc lòng bây giờ ông viết bằng một tên khác mà tôi không nên nói rõ ở báo Ngày nay. Thế là - rồi ông cho tôi là một thằng "văn sĩ nửa mùa" và đã lòe đời bằng cái học vấn "sơ học" của tôi! Thì cũng lại được nữa chứ sao? Ông có cho tôi cãi đâu? Mà ai lại cãi được khi người ta bảo mình là văn sĩ nửa mùa và ít học thức? Một lần nữa tôi xin chịu khi các ông tự nhận là có học thức hơn tôi. Thế rồi sao nữa?

Nhưng mục đích bài này không phải để vạch cái hành tung đáng ngờ của nhà văn xã hội Vũ Trọng Phụng mà chính là vạch cái bẩn thỉu nhơ nhớp dơ dáng của văn ông ta.

Rồi ông Nhất Chi Mai kể ra một vài chuyện vặt trong Giông tố Cơm thầy cơm cô của tôi. Đây tôi xin không cãi vì công kích một chi tiết vặt trong cả cuốn truyện dài hay là một hai chữ trong 300 trang tiểu thuyết như các ông dẫn cáo theo kiểu Han đai Đâu mà không kể đến cái luận lý của toàn truyện thì tôi cũng có thừa sức nêu ra những điều "ô uế" trong những sách và báo của Tự lực văn đoàn từ xưa đến nay thí dụ trong những tranh khôi hài - chuyện vui cười Hà Nội ban đêm Lạnh lùng... của các báo và sách ấy. Tôi không cãi vội chờ đến lúc văn phẩm của tôi in xong đã để chờ được cãi lại nếu các ông muốn như vậy có được không hở các ông?

Từ đây trở đi may sao cho tôi đã có thể đáp lại.

Không ai cấm nhà văn Vũ Trọng Phụng dùng những chữ bẩn thỉu để mô tả những sự bẩn thỉu nhưng trong khi viết những câu văn mà mình cho là khoái trá tưởng cũng nên nghĩ đến độc giả một chút.

Thưa ông tôi nghĩ đến độc giả của tôi lắm. Nếu không thì tôi đã sợ sức phản động của phái người cổ hủ hoặc bảo thủ để mà phóng bút viết như Richepin Marguerette Careo Marg Choisy Colette rồi chứ còn gì! Và khi dùng một chữ bẩn thỉu tôi chẳng thấy khoái trá như khi các ông tìm được một kiểu áo phụ nữ mới mẻ nhưng lúc ấy tôi chỉ thấy thương hại cái nhân loại ô uế bẩn thỉu nó bắt tôi phải viết như thế và nó bắt văn phái các ông phải chạy xa sự thực bằng những danh từ điêu trá của văn chương. Các ông quen nhìn một cô gái nhảy là một phụ nữ tân thời vui vẻ trẻ trung hy sinh cho ái tình hoặc cách mạng lại gia đình. Riêng tôi tôi chỉ thấy đó là một người đàn bà vô học chẳng có thi vị lại hư hỏng lại bất hiếu bất mục nữa lại có nhiều vi trùng trong người nữa. Tôi không biết gọi gái đĩ là nàng - chữ ấy nó thi vị lắm - hoặc tô điểm cho gái đĩ ấy những cái thi vị mà gái đĩ ấy không có đến nỗi đọc xong truyện người ta chỉ thấy một gái đĩ là làm gương cho thế gian noi theo. Thí dụ các ông có thể coi phong trào khiêu vũ là dấu hiệu tiến hoá mà các ông chủ trương. Riêng tôi tôi chỉ thấy đó là một cách dâm bôn làm cho tăng số gái giang hồ một tai họa cho nước nhà mà giữa tình thế này người biết nghĩ phải cho là đáng nhục. Tại sao ta lại không thành thực? Tại sao khi con gái mình em gái mình hư hỏng thì mình muốn tự tử mà con gái hay em gái người khác bỏ chồng bỏ nhà theo trai mà lại gọi là giải phóng là bình thường là chiến đấu cho hạnh phúc cá nhân? Đó thưa các ông cái chỗ bất đồng ý kiến giữa chúng ta. Các ông muốn tiểu thuyết cứ là tiểu thuyết. Tôi và các nhà văn cùng chí hướng như tôi muốn tiểu thuyết là sự thực ở đời. Cứ một chỗ trái ngược nhau ấy cũng đủ khiến chúng ta còn xung đột nhau nữa. Các ông muốn theo thuyết tùy thời chỉ nói cái gì thiên hạ thích nghe nhất là sự giả dối. Chúng tôi chỉ muốn nói cái gì đúng sự thực thành ra nguy hiểm vì sự thực mất lòng.

Vậy xin đừng có phí lời khuyên tôi "nghĩ đến độc giả" vì tôi lo cho tôi hơn các ông nhiều thưa các ông.

Nhà văn Vũ Trọng Phụng lại hô lớn rằng: nhân loại đã tiến hoá rồi! Tuồng như nhân loại đã tiến ở chỗ nói tục dùng những danh từ bẩn thỉu uế tạp và ở chỗ đầy rẫy những chuyện hiếp dâm làm đĩ ăn cắp bịp bạc! Nếu nhân loại tiến ở đó thì cũng đáng buồn cho nhân loại. May sao cái nhân loại đó chỉ là cái nhân loại riêng của nhà văn Vũ Trọng Phụng thôi. Đối với nhà văn xã hội kỳ quái này thì những người biết thận trọng lời nói biết đắn đo dè dặt ngôn ngữ biết khiếu viết văn đều là những đồ "vô học thức" có "tính không cả thẹn của quân bồi săm".(!)

Không đó là ông Nhất Chi Mai và báo Ngày nay cố ý hiểu nhầm. Nhân loại tiến hóa vì bẩn thỉu phức tạp hiếp dâm làm đĩ ăn cắp hay thế nào không rõ nhưng tôi cho nhân loại tiến hóa ở chỗ trọng sự thực nếu những nhà văn dám nói rõ những vết thương ấy cho mọi người nghe. Chứ sao! Theo ý ông thì nhân loại chỉ có Nàng ly tao Thơ mới những ông Tham Đốc Huyện con quan gái tân thời thanh cao lương thiện cả mà thôi hay sao? Ông Nhất Chi Mai có biết Marguerette đã phải than phiền nạn mãi dâm bằng cuốn sách Prostituées không? Các ông có biết những sự dâm bôn của các triều đình cũ và mới bên Pháp trong tập báo Craponillot không? Các ông có biết nạn kê giao (pédérastre) mà bên Đức thì hàng triệu người theo mà ở Pháp thì những ông mặt to tai lớn như A.Gide Rostand Verlaine là những lãnh tụ hay là không? Không cái nhân loại ấy không thuộc riêng tôi đâu mà điều ấy thì người nào có cái học vấn "sơ học" trở lên tôi tưởng đều nên biết rõ. Phải là giả dối cực điểm hoặc là vô học thực thì mới tưởng nhân loại không có sự nhơ bẩn nào ô uế nào. Tôi không bảo người không viết văn như tôi là vô học thức có tính không cả thẹn của quân bồi săm; nhưng phàm kẻ nào giả dối nhắm mắt buộc tôi là vu oan chối cãi rằng nhân loại không bẩn thỉu như đã nói trên thì tôi bảo vậy! Nhân loại tiến hoá rồi! Thật thế vì nay mai Pháp đình ưng chuẩn cho dự án của Scillier thì những điều các ông cho là dâm uế đã được người ta giảng dạy cho trẻ con! Đến lúc ấy những cái dâm uế của tôi sẽ không làm cho các ông "phẫn uất" và tôi tưởng các ông có học vấn như thế hẳn là phải biết trước khi mọi người biết mới là hợp lẽ

Kết luận tôi phải nói cái cảm tưởng của tôi khi đọc văn Vũ Trọng Phụng.
Đọc xong một đoạn văn tôi thấy trong lòng phẫn uất khó chịu tức tối.
Không phải phẫn uất khó chịu vì cái vết thương xã hội tả trong câu văn mà chính là vì cảm thấy tư tưởng hắc ám căm hờn nhỏ nhen ẩn trong đó.
Đành rằng nhà văn có cái thiên chức nêu những cái thống khổ của nhân loại vạch cái xấu xa của loài người nhưng bao giờ cũng cần phải có một ý nghĩ cao thượng một tư tưởng vị tha một lòng tín ngưỡng ở sự tiến hoá mong cho nhân loại ra khỏi nơi u ám và một ngày một hay hơn một sung sướng hơn lên.
Đọc văn Vũ Trọng Phụng thực không bao giờ tôi thấy một tia hy vọng một tư tưởng lạc quan. Đọc xong ta phải tưởng tượng nhân gian là một nơi địa ngục và chung quanh mình toàn những kẻ giết người làm đĩ ăn tục nói càn một thế giới khốn nạn vô cùng.
Phải chăng đó là tấm gương phản chiếu tính tình lý tưởng của nhà văn một nhà văn nhìn thế gian qua cặp kính đen có một bộ óc cũng đen và một nguồn văn càng đen nữa?

(Nhất Chi Mai - Ngày nay số 51)

Ông Nhất Chi Mai chối cãi rằng cái "phẫn uất khó chịu tức tối" ấy không phải vì thấy xã hội là xấu xa nhưng vì tư tưởng của tôi hắc ám nhỏ nhen căm hờn...

Hắc ám có! Vì tôi vốn là người bi quan; căm hờn cũng có vì tôi cho rằng cái xã hội nước nhà mà lại không đáng căm hờn mà lại cứ "vui vẻ trẻ trung trưởng giả ăn mặc tân thời khiêu vũ v.v..." như các ông chủ trương thì một là không muốn cải cách gì xã hội hai là ích kỷ một cách đáng sỉ nhục.

Còn bảo nhỏ nhen thì là thế nào?

Tả thực cái xã hội khốn nạn công kích cái xa hoa dâm đãng của bọn người có nhiều tiền kêu ca những sự thống khổ của dân nghèo bị bóc lột bị áp chế bị cưỡng bức muốn cho xã hội công bình hơn nữa đừng có những chuyện ô uế dâm đãng mà bảo là nhỏ nhen thì há dễ Zola Hugo Malraux Dostoievsky Maxime Gorki lại không cũng là nhỏ nhen?

Nói như ông Nhất Chi Mai thì tôi há lại không có thể nhìn vào tờ Phong hoá  tờ Ngày nay mà kêu rằng xã hội riêng của Tự lực văn đoàn là "một nơi địa ngục" chung quanh mình toàn là Lý toét Xã xệ Bang bạnh. Hà Nội lầm than ăn cướp ăn cắp ăn trộm đàn bà nghiện hút buôn người đồng bóng sư vãi hoang dâm và mới đây Hà Nội lầm than nghĩa là các cô gái nhảy? Nhưng thôi đến đây ta không muốn cả cười ta nên im lặng.

Ông Nhất Chi Mai muốn biết tôi có cặp kính đen bộ óc đen và một nguồn văn cũng đen?

Nếu các ông không muốn sờ lên gáy thì thôi bao nhiêu chuyện gì thanh cao tao nhã cao thượng của loài người xin các ông cứ cố mà hương hoa khấn khứa. Tôi xin để cái phần ấy cho các ông.

Riêng tôi xã hội này tôi chỉ thấy là khốn nạn: quan tham lại nhũng đàn bà hư hỏng đàn ông dâm bôn một tụi văn sĩ đầu cơ xảo quyệt mà cái xa hoa chơi bời của bọn giàu thì thật là những câu chửi rủa vào cái xã hội dân quê thợ thuyền bị lầm than bị bóc lột. Lạc quan được cho đời là vui là không cần cải cách cho cái xã hội chó đểu này là hay ho tốt đẹp rồi ngồi mà đánh phấn bôi môi hình quả tim để đi đua ngựa chợ phiên khiêu vũ theo ý tôi thế là giả dối là tự mình lừa mình và di hoạ cho đời nếu không là vô liêm sỉ một cách thành thực.

Tôi tưởng tôi đã đủ đáp lại sự khỉnh bỉ tôi của các ông.

 

Báo Tương lai số 9 ngày 25/3/1937

More...

Cụ Vũ Trọng Phụng thánh thật!

By Cử Ngông

Viết một tiểu thuyết Số Đỏ từ năm 1936 dưới cái thời "văn minh Âu hóa" cụ dựng nên nhiều điển hình đặc sắc đặc biệt là cụ chú ý đến ngành thời trang "lăng xê" các mốt của ông Typhn tại cửa hàng Âu hóa của ông bà Văn Minh. Xem ra cái sự văn minh ở thế kỷ XXI này còn táo bạo hơn nhiều. Cô Tuyết trong "Số đỏ" ngày xưa đã từng mặc áo "Ngây thơ" áo hở nửa vú và nách khiến cho các cụ "râu dài râu lún phún rầm rậm loăn quăn" khi "trông thấy làn da trắng nõn thập thò qua làn áo voan "ai nấy đều cảm động hơn cả khi nghe tiếng kèn Xuân nữ ai oán não nùng".
(xem hình ...thực...họa)

Cô Tuyết của cụ Vũ so với cô diễn viên cởi đồ để nổi tiếng hát giọng nhẽo nhợt và vừa đây làm văn sĩ có khi phải tôn đám hậu sinh là "Bỉ" (mượn từ của cụ Nguyên Hồng trong Bỉ Vỏ). Quý hóa quá các cháu học sinh THPT giờ đây muốn tìm nguyên mẫu cho cái xã hội "dâm và đểu" chẳng cần tìm đâu cứ lấy cái cô ca sĩ - diễn viên - văn sĩ vừa không thèm cả cái cooc-xê phơi lồ lộ hớn hở trong buổi trình làng cuốn tiểu thuyết XXX đầu tiên chen chân vào NXB Hội Nhà văn là đủ hình dung!
Công nghệ lăng xê vạn tuế! Líp líp lơ!

More...