Đọc Nguyễn Trãi ngẫm...

By Cử Ngông

Nguyễn Trãi quả thật đáng để chúng ta học tập về nhân cách và khí phách. Bài thơ này Lãng đã thuộc từ hồi còn đi học :
Chớ cậy sang mà ép nề
Lời chăng phải vuỗn không nghe
Co que thay bấy ruột ốc
Khúc khuỷu làm chi trái hoè
Hai tiếng công danh chăng dám cóc
Một trường ân oán những hăm he
Làm người mựa cậy khi quyền thế
Có thuở bàn cờ tốt đuổi xe
Đó! Nguyễn Trãi thế kỷ XV đó hào sảng và khí phách biết bao nhiêu! Trong hoàn cảnh bị bọn quyền thần Lê Sát Lê Ngân tìm cách bức hại ông vẫn ngẩng cao đầu hiên ngang. Sau Nguyễn Trãi rất lâu mới có câu "Biết người biết ta trăm trận trăm thắng". Nguyễn Trãi thì phải trả giá cho cái biết của mình bằng chính mạng sống trong oan án Lệ Chi Viên. Nhưng ông vẫn thể hiện một bản lĩnh sống tuyệt vời.
Nhân sinh tự cổ thùy vô tử
Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh

(Văn Thiên Tường - đời Tống Trung Hoa)
Nguyễn Trãi không màng công danh cười khinh ân oán há sợ sống chết thị phi ở đời? Ông không phải không biết câu cách ngôn "Cứng quá dễ gãy" nhưng chắc chắn ông đã chọn lẽ sống của bậc quân tử làm tùng bách còn hơn làm cỏ rạp mình! Cố chấp chăng? Cực đoan chăng? Nếu cực đoan là cần thiết tại sao không làm loài tùng bách? Một người trọng nhân nghĩa khinh quyền mưu như Nguyễn Trãi là một tấm gương sáng cần phải học.
Hãy cùng đọc lại thật to:
CHỚ CẬY SANG MÀ ÉP NỀ
LỜI CHĂNG PHẢI VUỖN KHÔNG NGHE
Và:
LÀM NGƯỜI MỰA CẬY KHI QUYỀN THẾ
CÓ THUỞ BÀN CỜ TỐT ĐUỔI XE

More...

Thư giãn hình : HEO !

By Cử Ngông

Mấy hôm mệt mỏi hôm nay lên mạng thư giãn một chút với mấy cái hình funny!
HEO MẬP XỎ MŨI
hEO MẬP
HEO XẤU XÍ
HEO XẤU XÍ
BUỒN CƯỜI CON HEO QUAY NÀY QUÁ!
HEO QUAY

More...

Mời lấy thuốc vệ sinh!!!

By Cử Ngông

Sáng ra còn mắt nhắm mắt mở Lãng đã nghe tiếng gọi cửa:
- Chị ơi! Anh ơi!
Chà! Em nào gọi ngọt thế! Lãng lò mò ra:
- Chào em!
Một em tóc dài quần Jean cầm trên tay một cặp xanh và xách một túi đen đứng trước cửa mặt mày cực kỳ nghiêm trọng:
- Mời chú lấy thuốc xử lý vệ sinh cầu tiêu!

Chết cha rồi lại gặp….
Số là thế này:
Hồi ở ngoài Hà Nội ở trọ văn phòng công ty anh bạn Lãng tui coi như kiêm nhân viên trực. Cũng một buổi sáng như thế có một bà cũng mang chiếc cặp xanh túi đen cũng kêu cửa:

- Mời anh nhận thuốc xử lý vệ sinh cầu tiêu!

Lãng cũng cảnh giác:

- Thuốc này là…?

Chị ta đưa ngay ra một tờ giấy giới thiệu đóng mộc đỏ chót lèm nhèm :

- Chúng tôi là người của Vệ sinh mội trường đi kiểm tra tình trạng vệ sinh các nhà và phối hợp xử lý bằng thuốc vi sinh khử mùi cầu tiêu... mỗi gói thuốc giá...

Lãng đã hơi nghi nghi :

- Dạ vâng ! Nhưng hôm nay giám đốc đi vắng mời chị hôm sau trở lại !

Khi anh bạn lên Lãng kể lại anh bạn cười ầm : « Lừa đấy ông ạ ! Lần sau có tới thì đuổi thẳng cổ cho tôi».

Hôm sau Lãng cứ thế y lời chẳng thấy chị ta ý kiến gì lên lớp gì mà tái mặt lủi một mạch. Sau Lãng lên mạng webtretho.com cũng lại đọc thấy vụ này nhiều người đã bị lừa mua thuốc vì tưởng người của công ty mà xử lý cũng chẳng ra sao !

Bởi vậy nay ở cách ngàn cây số giữa Quy Nhơn mà lại cũng gặp người của...Vệ sinh môi trường mời nhận thuốc nữa. Đúng là : « thiên lý quy hương ngộ cố tri... »

Lãng lạnh lùng :

- Không !

Vả quả nhiên em thấy thái độ như thế ngoảy đít đi thẳng...sang nhà khác với điệp khúc : « Chị ơi anh ơi ! » và « Mời anh chị nhận thuốc xử lý vệ sinh... »

                                                                                    LÃNG

More...

Vì sao lãng tử chán?

By Cử Ngông

Chán blog ơi là chán
Định viết cái gì hay hay
Đôi khi gặp loại phá đám
Như loài ruồi vo ve bay!

Mở mục dọn vườn văn nghệ
Sâu bọ lại hay sống dai
Thỉnh thoảng chó vào ị bậy
Khổ công ta phải dọn hoài

Đập chó đuổi ruồi không xuể
Mất hứng mạn đàm lai rai
Chuyện vui ta chưa kịp kể
Bực bội vì lũ mặt dày

Thôi cứ nén lòng chịu vậy
Chăm chỉ dọn vườn ngày ngày
May được một khi nhàn rỗi
Chuyện vui kể mặc sức say!



More...

Chán blog!

By Cử Ngông

Hôm nay chán blog
Vì thấy suốt ngày rong chơi chẳng làm được tí gì mới mẻ cả!
Vả lại cũng chẳng có thời gian để mà lên net làm mỗi việc tán tỉnh nhau bốc thơm nhau!
Tóc râu thì lởm chởm!
Sợ nhất là: ảo tưởng!
Điên nhất là vợ nổi khùng
Đay qua đay lại lùng bùng lỗ tai

Mà phải thôi làm sao không điên khi cứ mất thời gian vô lối!
Không có gì mới mẻ thôi blog!
Chán nhất là khi lên blog có cảm giác như ý thơ Thanh Thảo:
Có những lúc ra về lòng rỗng không
Vì gặp ở trên cơ quan một thằng cặn bã...
Blog cũng vậy! Lên thế giới ảo này vẫn gặp những thằng cặn bã nên muốn nổi khùng!
Nhất là loại vô học mà lúc nào cũng vỗ ngực xưng tên bị vạch mặt thì làm trò hèn hạ tưởng rằng sẽ bịt miệng thiên hạ bằng cách doạ nhau!
Cây ngay không sợ chết đứng!

More...

Bài Ngợi ca quê hương

By Cử Ngông

Thấy có chế độ chuyển từ youtube thử post lên một bài hát của Thanh Sơn - BÀI NGỢI CA QUÊ HƯƠNG

XIN CHẮP TAY LÊN NGUYỆN CẦU TẤT CẢ HÃY CÒN VỚI TÔI!!! 

More...

Bình thơ: Chuỗi cười - Hàn Mặc Tử

By Cử Ngông

Bài viết này nhân kỷ niệm ngày sinh Hàn năm ngoái đưa lên blog để tự động viên mình lại cảm nhận tiếp về Hàn nhân kỷ niệm 95 năm ngày sinh Hàn năm nay!

Hàn Mặc Tử

Chuỗi Cười

Lá đổ rào rào
Trăng vàng xôn xao .
Chuỗi cười ha hả
Trên cánh đồi cao .

Gió thổi vi vu
Thành quách hoang vu .
Chủ nhân đi vắng
Tiếng gươm rừng thu .

Hứng lấy sao băng !
Hứng lấy sao băng !
Ơi chàng võ sĩ
Máu đào đương hăng !

Lá đố rào rào
Trăng vàng xôn xao .
Chuỗi cười ha hả
Trên cánh đồi cao .

Khói bỏ tầng không
Lửa dậy trong lòng .
Ô hay tráng sĩ
Dừng mãi bên sông .

Lời ca Chiêm nữ
Tản với sương lam .
Lời ca thống thiết
Khóc chinh phu Chàm .

Lá đổ rào rào
Trăng vàng xôn xao .
Chuỗi cười ha hả
Trên cánh đồi cao .

Mầu sắc thắm kêu
Niềm ý như reo .
Anh hùng thiên hạ
Hiểu gì chữ "yêu" ?

Hứng lấy sao băng !
Hứng lấy sao băng !
Ơi cô sơn nữ
Hết gì ánh trăng ?

Lá đổ rào rào
Trăng vàng xôn xao .
Chuỗi cười ha hả
Trên cánh đồi cao ...

Đọc những dòng thơ của Hàn Mặc Tử trong Chuỗi Cười chợt như được sống lại không khí đậm chất Chàm của vùng đất Đồ Bàn thời còn Chiêm quốc. Cảm hứng toàn bài rất lạ không phải là tâm trạng u uất nhớ một thuở Điêu tàn như Chế Lan Viên cũng không hẳn bàng bạc một ánh trăng Bình Định làm chạnh lòng thi sĩ. Điệp khúc về chuỗi cười quả thật tạo nên một ám ảnh kỳ lạ:

Lá đổ rào rào

Trăng vàng xôn xao .

Chuỗi cười ha hả

Trên cánh đồi cao ...

Đó là một không gian thơ đậm chất của Hàn – vang động xôn xao và có chút rờn rợn như tái hiện bao hoài niệm về một thời quá vãng. Thậm chí còn tạo liên tưởng về ngựa hí quân reo một vùng chiến địa. Tôi đã từng thử cảm giác trong một buổi chiều đồi cao nắng quái đứng trong lòng một tháp Chàm mà hú lên vang động cả lòng tháp. Tiếng vọng từ vách gạch nung như dội tự thượng tầng không khí xuống làm chạy suốt sống lưng một cảm giác lạnh đến rùng mình. Ngỡ mình đối diện với hư vô. Bây giờ đọc những câu thơ của Hàn lại nghĩ mình đang trở về cùng không khí ấy:

Gió thổi vi vu
Thành quách hoang vu .
Chủ nhân đi vắng
Tiếng gươm rừng thu

Chính là cái hoang lạnh khi cảm nhận được nghìn xưa trên phế tích. Và phảng phất vẻ kiêu bạc hào hoa miền đất võ với đường gươm võ sĩ loang loáng ánh thép lạnh như sao băng rơi rụng. Hàn Mặc Tử chắc hẳn đã thấm đẫm trong mình bao huyền thoại của vùng đất kinh thành Đồ Bàn cũng thấm đẫm cái bi tráng thuở trời đất nổi cơn gió bụi của Chinh phụ ngâm của thơ biên tái Vương Xương Linh đời Đường “Yên hoả thành Tây bách xích lâu” (Khói lửa thành Tây vọi vọi lầu) của Hiệp khách hành (Lý Bạch) nên chỉ bằng vài nét phóng bút đã tái hiện nguyên bản buổi biệt li chỉ qua một sắc sương lam:

Khói bỏ tầng không
Lửa dậy trong lòng .
Ô hay tráng sĩ
Dừng mãi bên sông .

Lời ca Chiêm nữ
Tản với sương lam .
Lời ca thống thiết
Khóc chinh phu Chàm .

Ta nghe được nỗi lòng chinh phụ Chiêm quốc như thoảng trong tiếng cười tiếu ngạo chuỗi cười ha hả rền vang như u hồn của những quốc vương Chiêm Thành Chế Mân Chế Bồng Nga Trà Toàn từng khuynh đảo biên thùy Đại Việt. Chuỗi cười ha hả ngỡ như kiêu hãnh kia lại vụt hiện nỗi chua chát oán thán của người tráng sĩ Chiêm Thành trong thời khắc ra đi nhằm thoả chí tranh bá đồ vương của bậc quân vương:

Anh hùng thiên hạ

Hiểu gì chữ “yêu”?

Bởi vậy Lá đổ rào rào trăng vàng xôn xao cũng chỉ để chuỗi cười ha hả kia thêm bi phẫn! Đường gươm rụng ánh sao băng kia hoá ra lại là vũ khúc li biệt! Lời ca Chiêm nữ hoà tiếng gươm rừng thu tan chảy thành biệt khúc khóc chinh phu. Than ôi! Tình là cái chi chi? Mà tan chảy chí kiêu hùng để hai châu Ô Rí được đem đánh đổi lấy trái tim nàng công chúa Đại Việt? Vậy mà trái tim ấy không tan chảy vào ngọn lửa hoả thiêu cùng Chiêm vương mà lại thổn thức hoà chung nhịp với vị tướng Đại Việt vượt biển đưa nàng về cố quốc. Anh hùng còn lụy ải mỹ nhân là thế sao không hiểu chữ “yêu” mà dấy động can qua? Cảm hứng hoà quyện quá khứ - hiện tại làm nên một liên tưởng siêu thực trong đường gươm phủ ánh sao băng bóng trăng vàng quyện vào bóng hình sơn nữ. Để bất chợt thành tiếng cười bất tận của Hàn Mặc Tử lay động cả không gian đầy trăng gió lan toả bao xúc động cùng nỗi niềm li biệt ngàn xưa.

Kỷ niệm 94 năm sinh Hàn Mặc Tử 22.9.2006

Trần Hà Nam

More...