Cụ Vũ Trọng Phụng thánh thật!

Viết một tiểu thuyết Số Đỏ từ năm 1936 dưới cái thời "văn minh Âu hóa" cụ dựng nên nhiều điển hình đặc sắc đặc biệt là cụ chú ý đến ngành thời trang "lăng xê" các mốt của ông Typhn tại cửa hàng Âu hóa của ông bà Văn Minh. Xem ra cái sự văn minh ở thế kỷ XXI này còn táo bạo hơn nhiều. Cô Tuyết trong "Số đỏ" ngày xưa đã từng mặc áo "Ngây thơ" áo hở nửa vú và nách khiến cho các cụ "râu dài râu lún phún rầm rậm loăn quăn" khi "trông thấy làn da trắng nõn thập thò qua làn áo voan "ai nấy đều cảm động hơn cả khi nghe tiếng kèn Xuân nữ ai oán não nùng".
(xem hình ...thực...họa)

Cô Tuyết của cụ Vũ so với cô diễn viên cởi đồ để nổi tiếng hát giọng nhẽo nhợt và vừa đây làm văn sĩ có khi phải tôn đám hậu sinh là "Bỉ" (mượn từ của cụ Nguyên Hồng trong Bỉ Vỏ). Quý hóa quá các cháu học sinh THPT giờ đây muốn tìm nguyên mẫu cho cái xã hội "dâm và đểu" chẳng cần tìm đâu cứ lấy cái cô ca sĩ - diễn viên - văn sĩ vừa không thèm cả cái cooc-xê phơi lồ lộ hớn hở trong buổi trình làng cuốn tiểu thuyết XXX đầu tiên chen chân vào NXB Hội Nhà văn là đủ hình dung!
Công nghệ lăng xê vạn tuế! Líp líp lơ!