Ông Hoàng Tiến có biết giai thoại này không?

Tôi đọc bài viết của ông được đưa lên nhiều trang blog có bài nhan đề là "Nhà văn Hòang Tiến mắng PGS.TS NĐN". Lại thấy có nhiều người vốn nồng nhiệt chê trách nền học thuật Việt Nam đã vội vàng tung hô bài viết hồ đồ của ông. Tôi không định tranh luận với ông vì nghĩ tầm cỡ một PGS.TS còn bị ông "mắng" thì chắc gì ông đã nghe vài lời thưa lại của một kẻ vô danh tiểu tốt như tôi! 
Nhưng có cái tôi rành mà ông lại nói ẩu quá ông tung hô ông mạng (Internet) quảng bác nhất làm tôi không thể nín cười! Mạng cũng là sản phẩm của con người thôi thưa ông! Và trên đó có kim cương vàng bạc đá quý nhưng cũng không ít hàng giả hàng kém và có cả cóc nhái rác rưởi nữa! Ông nói thế thì e rằng có ngày ông ngộ độc mạng mất thôi.
Không dám ngồi bàn chuyện với ông chỉ xin chép lại một câu chuyện trên mạng để ông đọc và ngẫm chơi vì ông tôn sùng ÔNG MẠNG ông ngẫm ra cái gì thì tùy ông vì tôi không phải là ông để buộc ông phải nghĩ ra ý tứ trong câu chuyện. Gọi là ôn cố tri tân một chút:

Giữa Vương An Thạch và Tô Thức có một giai thoại lý thú.

Tô Đông Pha đọc thơ của Vương An Thạch thấy có hai câu:

Minh nguyệt sơn đầu khiếu
Hoàng khuyển ngọa hoa tâm

Đông Pha chê là vô lý: trăng sáng sao lại hót ở đầu núi chó vàng sao lại nằm trong lòng hoa được?

Do nghĩ như vậy nên Đông Pha lấy bút sửa chữ khiếu ra chữ chiếu sửa chữ tâm thành chữ âm thành ra:

Minh nguyệt sơn đầu chiếu
Hoàng khuyển ngọa hoa âm
Trăng sáng soi đầu núi
Chó vàng nằm dưới hoa

Sau đó Tô Đông Pha bị đổi tới một nơi ở phía nam. Ở đó Đông Pha thấy một loài chim tên là Minh nguyệt và một loài sâu tên là Hoàng khuyển. Lúc đó Đông Pha nhớ lại hai câu thơ của Vương An Thạch có nghĩa là:

Con chim Minh nguyệt hót ở đầu núi
Con sâu Hoàng khuyển nằm giữa đóa hoa

Lúc ấy Đông Pha mới biết kiến thức của mình còn kém họ Vương nhiều.
(http://vi.wikipedia.org/wiki/V%C6%B0%C6%A1ng_An_Th%E1%BA%A1ch)


tranlangtu

Cảm ơn Lệnh Hồ Xung đã ghé thăm! Vấn đề này Lãng đang tiếp tục ở trang http://trannambd.blogspot.com. Mời ghé đọc chơi!

Lệnh Hồ Xung

Gửi Lãng Tử

Xưa nay cứ ngỡ Lãng tử chibiết chơi ngông bây giờ mới hay Lãng ta cũng thâm thuý thât.